Cán bộ chuyên môn y tế của thế kỷ mới: cải cách giáo dục nhằm tăng cường hệ thống y tế trong một thế giới tương hỗ lẫn nhau

138 August 31, 2017 0

Tạp chí: Y tế công cộng

Năm: 2011

Số: 17

Trang: 4-49

Một trăm năm trước đã có một loạt các nghiên cứu về đào tạo cán bộ chuyên môn y tế, mở đầu với báo cáo của Flexner năm 1910, đã đặt nền móng cho công tác cải cách. Nhờ lồng ghép khoa học hiện đại vào chương trình giảng dạy ở các trường đại học, công tác cải cách đã trang bị kiến thức cho cán bộ chuyên môn y tế để đóng góp vào việc tăng tuổi thọ con người lên gấp đôi trong thế kỷ 20.

Tuy nhiên, vào đầu thế kỷ 21 thì tình hình không được tốt. Những thiếu hụt và bất công bằng trong y tế tồn tại trong và giữa các quốc gia dẫn đến những thất bại chung của chúng ta nhằm chia sẻ những tiến bộ đầy ấn tượng trong y tế một cách công bằng. Đồng thời, các thách thức mới trong y tế cũng đã  xuất hiện. Các nguy cơ mới về bệnh truyền nhiễm, về môi trường và hành vi,  có lúc chuyển đổi nhanh chóng về nhân khẩu học và dịch tễ học, đã đe dọa an ninh sức khỏe của tất cả mọi người. Những hệ thống y tế trên thế giới đang cố gắng để duy trì vì chúng ngày càng phức tạp và tốn kém về vấn đề này đặt ra thêm những yêu cầu đối với cán bộ y tế.

Đào tạo chuyên môn đã không bắt kịp với những thách thức này, phần lớn là do các chương trình giảng dạy manh mún, lỗi thời và cứng nhắc đã cho ra trường những sinh viên tốt nghiệp được trang bị kém. Đó là những vấn đề mang tính hệ thống: năng lực không đáp ứng được các nhu cầu của người bệnh và quần thể; làm việc nhóm kém; luôn phân biệt giới tính về địa vị chuyên môn; chỉ chú trọng vào chuyên môn hẹp mà không có kiến thức rộng hơn về bối cảnh; chăm sóc theo các giai đoạn hơn là theo chuỗi liên tục; chủ yếu chữa bệnh dựa vào bệnh viện hơn là chăm sóc tuyến ban đầu; mất cân bằng cả về lượng và chất trong thị trường lao động chuyên môn; và lãnh đạo yếu kém trong tăng cường thực hiện công tác của hệ thống y tế. Những nỗ lực đáng kể để giải quyết các yếu kém trên hầu như vẫn chưa thỏa đáng, một phần vì vấn đề gọi là cát cứ trong chuyên môn - tức là xu hướng các chuyên môn khác nhau hoạt động đơn lẻ thậm chí cạnh tranh với nhau.

Quy hoạch lại đào tạo chuyên môn y té là điều cần thiết và kịp thời, xét về các cơ hội học tập lẫn nhau và các giải pháp chung có được nhờ sự tương hõ toàn cầu do có sự gia tăng của các luồng giao lưu kiến thức, công nghệ và tài chính vượt qua các biên giới và sự di cư của cả thày thuốc và bệnh nhân. Điều rõ ràng cần có là đánh giá lại tỉ mỉ và chính thức việc đào tạo cán bộ chuyên môn y tế để so sánh với công việc đầy hoài bão của một thế kỷ trước đây.

Đây chính là lý do mà một Ủy ban gồm 20 nhà lãnh đạo chuyên môn và hàn lâm đến từ các nước khác nhau cùng xây dựng một tầm nhìn và chiến lược chung về giáo dục đại học trong y khoa, điều dưỡng và y tế công cộng (YTCC) với phạm vi vượt qua cả biên giới các quốc gia và lô-cốt của từng chuyên môn đơn lẻ. Ủy ban đã chấp nhận một nhãn quan toàn cầu, một quan điểm đa ngành, và một cách tiếp cận hệ thống. Khuôn khổ toàn diện này đề cập các mối liên hệ giữa hệ thống giáo dục đào tạo và y tế. Nó chú trọng đến con người vừa là người tạo ra vừa là người điều khiển những sự cần thiết và nhu cầu của cả 2 hệ thống giáo dục và y tế. Bằng tương tác thông qua thị trường lao động, công tác giáo dục đào tạo đã cung ứng một lực lượng lao động đã qua đào tạo để thỏa mãn nhu cầu là có những cán bộ chuyên môn làm việc trong hệ thống y tế. Để có được các kết quả với hiệu quả tích cực về sức khỏe, các hệ thống đào tạo chuyên môn thành viên phải xây dựng được các chiến lược mới về giảng dạy và cơ sở đào tạo.
 
Liên kết