Nghiệm pháp đo âm ốc tai trong phát hiện khiếm thính sơ sinh

147 August 31, 2017 0

Tạp chí: Thời sự Y học

Năm: 2008

Số: 27

Trang: 6-8

Đặt vấn đề: Khiếm thính có thể hiện diện rất sớm sau sinh, với những hậu quả rất nặng nề cho trẻ. Trước tiên là những ảnh hưởng bất lợi đến phát triển ngôn ngữ, kế đến là sự thay đổi tâm tính của trẻ. Điếc càng nặng và xảy ra càng sớm thì hậu quả càng nghiêm trọng. Mục tiêu: Đánh giá nghiệm pháp đo âm ốc tai (OAE) trong phát hiện khiếm thính sơ sinh. Đối tượng và phương pháp: Đây là một nghiên cứu hai phần gồm: nghiên cứu cắt ngang để ước tính tần suất điếc sơ sinh và thiết kế test sàng lọc để đánh giá OAE. Từ tháng 3/2005-9/2005, 1037 trẻ sơ sinh tại BV Hùng Vương đã được khám sàng lọc khiếm thính bằng nghiệm pháp OAE trước khi xuất viện, đối chiếu với nghiệm pháp đo điện thính giác thân não (ABR). 28 trẻ có kết quả nghi ngờ trong lần khám đầu tiên tại BV Hùng Vương được kiểm tra lại sau 1 tháng tại Khoa Thính học BV Tai Mũi Họng TPHCM. Kết quả: 2 trẻ khiếm thính đã được phát hiện: tần suất khiếm thính 0,19%, KTC 95%: 0,02%-0,69%. So với ABR, trong vòng 3-5 ngày sau sinh, độ nhạy của OAE là 21,4%, KTC 95%: 8,3%-40,9%, độ đặc hiệu 97,3%, KTC 95%: 96,1%-98,2%. Sau 1 tháng tuổi, độ nhạy của OAE là 100%: KTC 95%: 15,8%-100%, độ đặc hiệu 99,6%, KTC 95%: 99,0%-99,9%. Kết luận: Tần suất khiếm thính sơ sinh là 0,19% trong nhóm trẻ sơ sinh có nguy cơ thấp. OAE có vẻ đủ nhạy và đặc hiệu để sử dụng trong phát hiện khiếm thính sơ sinh.
Liên kết